Archive for Tháng Chín, 2016

Xin trân trọng giới thiệu Tuyển tập thơ Nhớ Nguồn của thi sĩ Quang Vũ:

• Tổng hợp các bài thơ chọn lọc của Thi sĩ Quang Vũ (Võ sư Lê Sáng – Chưởng môn Vovinam Việt Võ Đạo). Gồm 98 bài thơ chọn lọc và nhiều hình ảnh của Thi sĩ với môn đồ và thân hữu trong nước cũng như các chuyến đi Âu châu, Mỹ châu, và Úc châu.
• Đây là những tác phẩm thi ca tâm huyết nhất của Võ sư Chưởng môn Lê Sáng, một di sản môn phái Vovinam mà tất cả môn sinh ai cũng nên thưởng thức.
• Tuyển tập thơ ra đời nhằm bảo tồn vốn quý của Môn phái và tri ân Chưởng môn Lê Sáng nhân dịp kỷ niệm 5 năm Thầy vĩnh biệt chúng ta.
• Các công đoạn sưu tập, dàn trang, thiết kế bìa… đều do các môn sinh Vovinam tự nguyện đóng góp. Sau khi trừ chi phí trả cho nhà xuất bản, tất cả số tiền thu được đều chuyển vào quỹ sinh hoạt của Hội đồng võ sư Tương trợ hải ngoại.
• Rất mong quý bạn đọc, thân hữu và đồng môn xa gần nhiệt tình ủng hộ.

Thơ Quang Vũ – một triết lý nhân bản

Quang Vũ là bút danh của cố Võ sư Lê Sáng – Chưởng Môn Vovinam Việt Võ Đạo. Ông là môn đệ thân tín và xuất sắc của Võ sư Sáng Tổ Nguyễn Lộc và đã được giao phó trọng trách lèo lái môn phái Vovinam Việt Võ Đạo, và đã vượt qua biết bao thử thách và phát triển thật mạnh mẽ từ nhiều thập niên qua. Tên tuổi của ông đã gắn liền với sự nghiệp võ học Việt Nam.

Bằng những nét chữ bay bướm, ông đã sáng tác rất nhiều bài thơ mang cảm xúc trầm lắng và chất chứa tinh thần thượng võ và đượm triết lý nhân bản. Nhà thơ Quang Vũ thường ghi lại những tâm tư của mình qua những bài thơ tràn đầy cảm xúc, có khi trầm lắng, có lúc cảm khái thênh thang, và có lúc đanh thép không lay chuyển. Từng trải hơn 90 năm cuộc đời, ông đã chứng kiến bao cuộc đổi đời, khóc cười với mệnh nước nổi trôi, hồn thơ của Quang Vũ là hiện thân của tinh thần ‘uy dũng bất năng khuất’ của tiền nhân, của một tâm hồn am hiểu tinh túy triết lý phương Đông, của một niềm tin vô cùng kiên định vào tương lai của đất nước và dân tộc.

Sự nghiệp thi ca của nhà thơ Quang Vũ còn lưu lại khoảng trên 100 bài thơ. Trong số đó, nhiều bài đã được phổ thành nhạc. Nhân cách sống của ông sẽ được lưu truyền dài lâu qua những dòng thơ chất chứa lòng bao dung, độ lượng, lạc quan, và thanh thoát.

Môn sinh Lê Đức Hòa

Chi tiết:
• Tuyển tập thơ: Nhớ Nguồn
• Tác giả: Thi sĩ Quang Vũ (cố Võ sư Lê Sáng Chưởng môn Vovinam Việt Võ Đạo)
• Sách gồm 120 trang, khổ 6’’x9’’ (21.59 x 21.59 cm)
• Ngôn ngữ: Tiếng Việt
• Giá: 15.00 USD + cước phí
• Bấm vào đây để mua sách: https://www.createspace.com/5869661

Introduction of Quang Vu’s poetry:
• A selected poems collection of poet Quang Vu (pen name of Grand Master Lê Sáng of Vovinam Việt Võ Đạo). The book consists of 98 selected poems and many photos of the poet with his disciples and friends in Vietnam as well as from his travel to Europe, America, and Australia.
• These poems represent Grand Master Le Sang’s best works in poetry, a heritage which all Vovinam disciples everywhere should appreciate.
• The poems is published in honoring and paying tribute to Grand Master Le Sang as we commemorate the 5th anniversary of his passing.
• The collection work, layout, cover design and all editing works… were contributed voluntarily by many Vovinam disciples worldwide. All proceeds, after publishing expenses, will be transferred to the fund of Overseas Vovinam Viet Vo Dao Management Council.
• We hope you, fellow students and friends of Vovinam will enthusiastically support this book.

Details:
• Poem Collection: Nho Nguon
• Author: Poet Quang Vu (also known as Grandmaster Lê Sáng of Vovinam Việt Võ Đạo)
• The book consists of 120 pages, in paper size: 6”x9 ” (21:59 x 21:59 cm)
• Language: Vietnamese
• Price: $15.00 USD + shipping fees
• Please click thís link to purchase: https://www.createspace.com/5869661

“VưỢT muôn trùng mênh mông”

Trong thế giới thi ca, nhà thơ Quang Vũ có thể là một cái tên còn xa lạ đối với nhiều thế hệ trẻ, nhưng trong đời thường với vai trò một Chưởng môn nhân, danh tính của ông – Lê Sáng – gần như đã bất khả phân ly với môn phái Vovinam – Việt Võ Đạo và người thầy của mình là Sáng tổ Nguyễn Lộc.

Như một đứa trẻ thích nghe chuyện cổ tích dù ở bất cứ lúc nào khi tôi có dịp được nghe thầy tôi (võ sư Diệp Khôi) kể lại những giai thoại và những kỷ niệm sinh hoạt của cá nhân ông với nhà thơ Quang Vũ, thì tôi không khỏi say mê đưa trí tưởng tượng của mình, đi ngược dòng thời gian để tìm về những khoảnh khắc đó, để cố hình dung ra những gì mình có thể cảm nhận được về tâm hồn, lối suy nghĩ và lối sống của ông. Nhưng cũng như bao lần tôi cũng chỉ có thể tìm được những mảnh vụn của một bức tranh không toàn diện…

Thật là một duyên may khi tôi cầm trên tay tuyển tập thơ Nhớ Nguồn này của nhà thơ Quang Vũ. Tuy chỉ với một số lượng khiêm nhường – 98 bài đã được tìm và thu thập lại từ Thư khố của Tổ đường Vovinam – Việt Võ Đạo, tôi bắt đầu hành trình đi tìm cái hồn của ông qua những vần thơ mà ông đã trải lòng theo năm tháng, trên những bước đường xuôi ngược của ông.

Thơ của Quang Vũ có thể nói là những vần thơ hiếm gặp vì chúng không hề mang những chất tố lãng mạn, trừu tượng, than thân trách phận hoặc bi ai của những loại thơ viết về tình yêu, thân phận hoặc cường điệu với tình yêu quê hương. Ông không dùng những sáo từ hoặc cố trau chuốt câu thơ cho chúng được hoa lệ, mỹ miều. Ngược lại, lời thơ của ông chân thật, giản dị, nhưng rất thiết tha và sâu lắng, dễ đi thẳng vào cảm xúc của người đọc. Đôi lúc ta có thể cảm được hào khí dâng lên như sóng cuộn của ông với những trăn trở muốn xây dựng con người để làm vẻ vang đất Việt. Thơ của ông đôi lúc lại mang lên nét thanh thoát, độ lượng, yêu vạn vật, yêu thương con người và nhất là luôn hướng thượng nhưng lại gần gũi với đời thường hơn bao giờ hết.

Tôi đã tìm được ở nơi ông, tâm hồn của một chàng trai trẻ trong thời loạn khi mà trong đôi mắt của ông, sự thanh bình của quê hương bị chà đạp bởi gót ngoại xâm:

Đây xóm ngõ còn vang tiếng thép

Đường lao đao ứa máu sẹo quanh mình

Những vết châu răng, những gót giày đinh

Đã chà đạp lên thanh bình khoáng hoạt

(Mảnh đất quê hương)

Nhưng ông đã không cam lòng để đứng nhìn và rên siết mà đã chọn con đường dấn thân. Tuy nhiên, con đường ông đi cũng đã thăng trầm theo vận nước. Đối diện với thử thách chông gai mà trong đó còn có nỗi đau bỏ lại nơi chôn nhau cắt rốn, ông đã không khỏi ngậm ngùi khi phải đôi lần chọn cuộc sống ẩn dật để tự gẫm đâu là sự cô đơn, đâu là lý tưởng nhiệm mầu, và ngay cả sự giằng co trong tâm tưởng giữa một buông xuôi tất cả để sống thanh thản với thiên nhiên quên thế sự, hay vẫn tiếp tục đi xây dựng một ngày mai tươi đẹp:

Tôi đã sống hai lần trong mộng ước

Hai lần mang hai sắc thể khác nhau

Một – lẩn trốn cuộc đời tìm thủy nhược

Một – dựng xây cuộc sống mới muôn màu

(Nương cánh thời gian)

Ông đã vượt qua sự chơi vơi đó để tiếp tục hành trình đi xây dựng người, xây dựng đời vì ở nơi ông luôn là một niềm tin bất diệt:

Hãy nhìn ta dung chứa bao tàn tạ

Của cuộc đời… đổ vỡ ngợp hồn ta

Ta thản nhiên dựng đài cát nguy nga

Lòng khăng khít với niềm tin bất diệt

(Niềm tin của đất)

Trong thơ Quang Vũ, tôi luôn tìm thấy sự hiện hữu của Trung – Hiếu – Nghĩa ở nơi ông. Sự trung thành với quê hương đất nước và lý tưởng xây dựng đời ở nơi ông đôi lúc cuồn cuộn dâng trào như những sóng triều dồn dập nhưng có lúc lại nhẹ nhàng và giản dị:

Đi qua làng cũ phải xuống ngựa

Xin muôn đời thao thức với quê hương

Xin vòng tay ôm hào khí đầy hồn

Xin làm sông nhớ mãi nước trong nguồn…

(Nhớ nguồn)

Ở nơi ông luôn là niềm hãnh diện của người con đất Việt, ông luôn khuyến khích các thế hệ phải sống sao cho xứng dòng Rồng Tiên. Ở mọi nẻo đường đất nước nơi ông đến đều là một gợi nhớ về những chiến tích oai hùng của tiền nhân. Một Đinh Bộ Lĩnh ở tuổi 16 của miền Bắc, những Trần Quang Diệu, Võ Tánh, Đặng Dung, Quang Trung của miền Trung hoặc là một hồn thiêng Nhật Tảo của miền Nam. Trong trái tim ông luôn là một ngọn lửa bừng cháy hừng hực với những ước vọng cống hiến cho gia đình, cho Môn phái, cho Tổ quốc và cho nhân loại. Ngọn lửa nhiệt huyết của một thời trai trẻ chưa đủ, ông muốn nó cháy hào hùng và sinh động cho đến tận cùng:

Đầy sức sống nên chưa thể chết

Nhiệt huyết còn đâu đã già nua

Như thuở nào vượt mọi hơn thua

Ta luôn sống hào hùng sinh động

Đầu đội bổng bầu trời cao rộng

Chân đạp bằng mặt đất mênh mang

Mắt phóng xuyên biển cả ngút ngàn

Tim óc hướng gia đình, Tổ quốc

(Ước vọng)

Và cũng vì một dòng sông ‘nhớ mãi nước trong nguồn’, chữ hiếu của ông đối với mẹ mình không phải chỉ đơn thuần là ơn dưỡng dục mà còn là một tiêu khúc để nhắc nhở ông sống thiện, thanh cần và phải biết sống vì người. Cho nên ở trong tâm khảm của ông khi nghĩ về mẹ, ông đã phải thốt lên:

Mẹ hiền ơi! Mẹ hiền ơi!

Lòng mẹ yêu con ngàn sao rúng động

Lòng con yêu mẹ biển trời mênh mông

(Tình mẹ con)

Cái nghĩa của ông đối với người và nhất là đối với Thầy của mình (Sáng tổ Nguyễn Lộc) phải luôn là một truyền thống ‘tôn sư trọng đạo’ khi ông khẳng khái:

Truyền thống xuyên qua mọi thế thời

Tôn sư trọng đạo một dòng trôi

Ân cao, nghĩa cả công thầy dạy

Mệnh trọng tình thâm ý tô bồi

                                                     (Tôn sư trọng đạo)

Và cũng ở cái ‘nghĩa’ đó, phải chăng ông cũng đã nhẹ nhàng nhắc nhở tình thầy trò gặp nhau cũng bởi lẽ từ thiện duyên mà có. Người thầy sẽ luôn là một chuyến đò đưa những học trò vượt qua những con sông học hỏi để vươn tới hoàn thiện. Nhưng cho dù khi trò đã đạt được những thành quả vượt trội, thì cũng không nên quay lưng phụ thầy. Cái lý lẽ đơn giản mộc mạc này không chỉ nhìn thấy giữa mối tương quan của thầy và trò mà còn ngay cả người với người:

Nhắc ai xin chớ có quên

Qua sông chớ phụ thiện duyên đưa đò

(Đưa đò)

Sự Trung-Hiếu-Nghĩa của nhà thơ Quang Vũ qua những vần thơ của ông khi toát ra từ trái tim ông không chỉ vì một lẽ đơn thuần là chúng xuất phát từ tư duy của ông, mà vì ông đã ‘ngộ’ được cái Đạo (Việt Võ Đạo)! Cũng vì vậy phần lớn thơ của ông mang đậm nét về Đạo. Ông xiển dương, quảng bá, và khẳng định rằng Đạo là niềm tin, là con đường để xây dựng lại con người theo chủ thuyết Cách mạng Tâm Thân. Nhưng không vì thế mà những vần thơ của ông lại nặng nề với những triết lý cao siêu. Người đọc không cần phải đi tìm một Trung Dung luận của Khổng Tử hoặc một Nam Hoa Kinh của Trang Tử để quán triệt điều ông muốn gởi gấm về Đạo. Vì lẽ Đạo sống theo cái nhìn của ông chung quy là:

Cùng nhắm hướng tương lai

Làm – lại – cuộc – đời!

Niềm tin của bản thân ta thăng hoa

Là hoa nở trên đạo sống

Là Cách mạng Tâm Thân

Là lý tưởng

Là ước vọng

Là tình yêu

Là không gian hơi thở

Vượt lên ngàn biến động Hủy – Hưng

(Niềm tin vươn cao)

Tuy tâm hồn ông thấm nhuần với Đạo được hình thành từ những triết lý Đông phương của Lão Tử, Mặc Tử, Trang Tử và Khổng Tử, nhưng trái tim ông lại không hề tách rời khỏi hồn Việt:

Người đi học Lão

thành Dương? Mặc?

Về đến bờ xuân

thấy trống đồng

Lòng đất vang lên

lời Khổng Tử

Mắt nhìn lóng lánh hạt non sông!

(Học Đạo)

Thông thường ‘ngộ’ Đạo đã là khó nhưng để ‘sống’ được với Đạo lại càng khó khăn muôn phần. Nhưng có thể nói, nhà thơ Quang Vũ đã đạt được cả hai. Ông gói trọn vẹn cả hai Vũ trụ quan và Nhân sinh quan của môn phái Vovinam – Việt Võ Đạo nói chung, cũng như của riêng cá nhân ông trong bài Tâm kinh Việt Võ Đạo. Khi đọc qua bài này có lẽ có người sẽ hỏi rằng làm sao biết ông đã sống được với Đạo? Tôi xin mạn phép thưa rằng, vì ông đã  “Việt ngã – Độ tha – Thăng hóa” để đi đến cảnh giới của thanh thoát:

Cảm ứng trước đạo Trời

Sống tròn nghĩa làm người

Đến chấp nhận thử thách

Đi không chút bùi ngùi

(Thanh thoát)

Ông đã sống trọn với Đạo nghĩa, với đời, với người, với muôn vạn môn đệ của mình khắp năm châu và nhất là ông đã hoàn thành sứ mạng mà người Thầy của ông đã giao phó. Chính vì thế, ông không còn gì phải bâng khuâng tiếc nuối!

Và cũng ở sự thanh thoát đó hỏi mấy ai ở trên đời đã có thể:

Của thế gian để lại

Phủi nhẹ bàn tay không

Hồn lâng lâng sảng khoái

Vuợt muôn trùng mênh mông

(Thanh thoát)

Đạo là căn bản, là nội dung chủ đạo nhất trong thơ Quang Vũ. Nhưng không chỉ thế, thơ của ông còn có những suy tưởng về tình gia đình, tình bạn… Hoặc trà, sách, hoa… đều mang đến cho ông không ít cảm xúc mà chúng ta sẽ trở lại sau này.

Phiêu lãng theo những dấu chân của nhà thơ Quang Vũ đã lưu lại trên con đường “Đi Làm Lại Con Người” qua 98 bài thơ trong số hàng trăm bài thơ ông đã sáng tác, tôi không dám cường điệu để cho rằng ông đã đạt được cái ‘Chân – Thiện – Mỹ’ trong cuộc sống. Nhưng tôi tin chắc một điều rằng cho suốt quãng đường hữu hạn của một đời người, ông đã luôn hướng về nó để sống một cách trọn vẹn và hào hùng.

Xin ghi lại đôi dòng cảm nhận ban đầu này thay cho nén hương thành kính tưởng niệm lần thứ 5 ngày nhà thơ Quang Vũ ‘vượt muôn trùng mênh mông’…

Nhạc sỹ Thụy Phong

Melbourne – Australia

(Tháng 10-2015)